Lefora Free Forum
login join
Loading
5992 views

Cho con đi nhà trẻ ở tuổi nào là đẹp nhất?

Page 1
1–8
đại tướng - founder
4671 posts

Chào ACE,

Hôm nay có ngồi tán gẫu với mấy chị ở cty. Mình định cho con đi nhà trẻ khi 2 tuổi, nhưng kinh nghiệm mấy chị này thì là nên đi khi 20 tháng.

Thứ nhất để bé làm quen trước (nhiều thứ), thứ hai để tránh triệu chứng quen ở nhà quá (mà ko thể ra xã hội...)

Ý các bạn đã có kinh nghiệm thế nào?

__________________
Nguyễn Thanh Khiêm
CEO at saigontechcom.vn
đại tá - admin
2781 posts

Đề tài này thiệt là thú vị đó Khiêm. Trẻ đi nhà trẻ là việc sớm hay muộn thôi.

Mỗi cha mẹ có quan niệm riêng, mỗi bé có đặc điểm riêng, mỗi gia đình có một hoàn cảnh riêng, khu vực sống cũng có những đặc trưng riêng ảnh hưởng đến quyết định của cha mẹ.

Mình không tập trung nói các kinh nghiệm của các chị nêu trên là sai hay đúng. Chỉ góp ý như sau thôi:

2 tuổi theo ý Khiêm là 24 tháng phải không?! Theo ý kiến riêng của tao, 20 với 24 cũng chẳng khác nhau bao xa. Bé không làm quen trước thì làm quen sau đó vài tháng cũng chẳng sao. Chậm hơn 4 tháng cũng không thể làm trầm trọng hơn "triệu chứng quen ở nhà".

Dạo này tao có đọc blog của một ông GS Việt kiều Úc cũng nổi tiếng lắm. Rút ra được kinh nghiệm là có nhiều thứ mình cứ "tưởng" nó như vậy, chỉ "tưởng" nó như thế thôi chứ không căn cứ vào một cơ sở khoa học nào cả.

(phần sau đây là tao tóm tắt lại từ bài của người khác - để khỏi mang tiếng đạo văn)

Ví dụ là trước đây ở phương Tây người ta khuyến khích cho trẻ con nằm sấp để ngủ vì tin rằng như vậy sẽ làm giảm xác suất đột tử. Đến những năm 1980 có người đặt vấn đề là có bằng chứng nào làm cơ sở cho lời khuyên đó không?! Rồi người ta làm tiến hành các nghiên cứu lâm sàng. Kết quả hoàn toàn trái ngược: trẻ ngủ sấp có nguy cơ chết bất ngờ cao hơn. Vậy là khởi động phong trào "back to sleep".

Nói vòng vo như thế là để nhấn mạnh chúng ta nên căn cứ vào những bằng chứng, cơ sở khoa học hơn là những kinh nghiệm truyền miệng mà chưa được kiểm chứng (nói vậy không phải ám chỉ các kinh nghiệm là sai, mà chỉ muốn nói là khi chưa kiểm chứng thì vẫn còn nằm trong nghi vấn).

Vấn đề tiếp theo là chúng ta tin vào "bằng chứng, cơ sở khoa học" của ai? Điều đáng buồn là các nghiên cứu y khoa ở VN còn khiêm tốn, chất lượng chưa cao, chưa toàn diện. Nên không thể đáp ứng nhu cầu xã hội. Còn nếu ta lấy cơ sở của nước ngoài thì lại nảy sinh những bất cập trong hoàn cảnh VN. Chẳng hạn người VN có gen, điều kiện sống khác với người Mỹ.

Cho nên thật khó để mà đưa ra một kết luận chung. Có thể áp dụng lời khuyên: gởi ở độ tuổi nào không quan trọng bằng gởi cho ai.

__________________
Lũy tre làng vanan15.wordpress.com
đại tá - admin
2781 posts

Hôm qua có đọc một số sự thực y khoa, để lên anh em cùng tham khảo cho vui.
devil

1- Trong y khoa, rất nhiều khuyến cáo điều trị không dựa vào bằng chứng khoa học. Chỉ có khoảng 15% đến 20% các thuật điều trị trong y khoa là có bằng chứng khoa học; phần đa số còn lại 80-90% không có bằng chứng khoa học vững vàng. Một giáo sư y khoa danh tiếng từng nói rằng phần lớn những gì đang được sử dụng để điều trị bệnh nói chung chẳng khác gì thủ thuật của lang băm! Hơi đụng chạm, nhưng sự thật là thế.

2- Trong thực tế, có nhiều người Việt bị chẩn đoán là có bệnh dựa vào tiêu chuẩn của nước ngoài, và cho dùng thuốc đắt tiền, nhưng trong thực tế nếu dùng chuẩn của người Việt thì họ không phải là bệnh nhân. Tính hợp lí ngoại tại do đó rất quan trọng. Câu hỏi đặt ra là những gì người ta khuyến cáo cho bệnh nhân Âu Mĩ có thể áp dụng cho bệnh nhân Việt Nam? Muốn có câu trả lời thì phải làm nghiên cứu, nhưng chúng ta chưa có nghiên cứu.

3- Cựu khoa trưởng y khoa tại Đại học Yale rằng: phân nửa những gì bác sĩ biết là sai, nhưng khổ nỗi là chúng ta không biết phân nửa nào đúng. (Câu này ông thường nói trong buổi lễ nhập học cho sinh viên y khoa năm thứ nhất).

4- Mỗi năm, ở Mĩ có khoảng 100 ngàn người chết vì sai lầm y khoa. Thật ra, sai lầm y khoa là nguyên nhân hàng đầu gây tử vong ở Mĩ. Ở Úc, con số bệnh nhân chết vì sai lầm y khoa là khoảng 18 ngàn người. Ở Việt Nam, bao nhiêu bệnh nhân đã bỏ mạng vì sai lầm y khoa? Chưa ai biết vì chẳng ai quan tâm. Một trong những sai lầm là do thực hành không dựa vào hay thiếu bằng chứng khoa học.
heart

__________________
Lũy tre làng vanan15.wordpress.com
đại tướng - founder
4671 posts

Cái này mình bàn trên kinh nghiệm + điều kiện ở Việt Nam.

Gởi cho ai, tất nhiên là quan trọng rồi vì thời buổi này đâu cũng nguy hiểm. Nhưng kinh nghiệm là cố gắng gần nhà, vì chiều khoảng 4 giờ phải đón. Cái này mới chết vì ai mà rảnh đi đón lúc đó?

Nên 1 số giải pháp hiện tại (thực tế):

1. Gởi trẻ tiếp tới tối và trả thêm tiền ngoài giờ.
2. Nhờ người ở nhà đón. Nếu là người ở nhà mình thuê thêm thì đâm ra phải trả thêm khoản đó. Cái khó nữa, người ta đi đón mình có an tâm ko?

__________________
Nguyễn Thanh Khiêm
CEO at saigontechcom.vn
đại tá - admin
2781 posts

Hi vọng đây chỉ là một trường hợp lẻ tẻ

http://vnexpress.net/GL/Ban-doc-viet/Doi-song/2010/05/3BA1B88F/

devil

Nỗi buồn của mẹ khi con đi nhà trẻ

Hai vợ chồng tôi tránh nhắc đến chữ "tã" vì mỗi lần nghe là bé khóc và lại nói: "mẹ, mặc tã, ... sợ.. cô giáo la...". Cả đêm cháu cứ giật mình khóc và lập lại câu nói đó.

Sau Tết Nguyên Đán, do chị giúp việc về quê rồi không trở lại, vừa đi làm vừa chăm hai thằng cu -một đứa đang học lớp một và cu con 20 tháng - thật là không ổn. Vợ chồng tôi quyết định cho cu con đi nhà trẻ.

Theo tư vấn của những người trong xóm, chúng tôi quyết định gởi cháu vào lớp mầm non tư thục gần nhà và cũng thuận đường đưa đón mặc dù học phí nơi này cao hơn các nơi khác từ 300.000 đến 400.000.

Tuần đầu tiên, tôi đưa cháu đến trường, cô chủ trường cũng là cô giáo dạy trẻ hỏi về cân nặng của cháu tôi đưa cô giấy khám sức khoẻ mà tôi chuẩn bị sẵn (cô không yêu cầu). Đọc xong cô bảo: "Thằng nhỏ này ốm nhom nè sao mà 10 kg được, 8 kg thôi, cân ở Nhi Đồng lúc nào cũng cao hơn 2 kg hết". Nói xong cô ghi vào sổ - 8 kg. Tôi định đính chính thì phụ huynh bên cạnh nói nhỏ: "Cứ để ghi ,cãi là con em " lãnh đủ"." Thế là tôi im lặng chấp nhận con mình ...8kg. Cô lại tiếp: "cháu nó còn nhỏ mỗi ngày phải mang theo tã cho cháu để cháu đi tè tùm lum".....

Ngày cuối của tuần đầu tiên, có lẽ do ăn lạ món tôi hay nấu ở nhà, bé bị tiêu chảy hết 2 ngày. Thứ hai vào, tôi báo với cô tình hình của cháu nhờ cô theo dõi, cô phán: " Lỗi chị ở nhà cho ăn tùm lum hết bị tiêu chảy là phải rồi. Chị đừng cho ăn sữa chua nữa hư bao tử hết". Tôi cũng không biết trả lời sao và cảm thấy lo lắng về ngôi trường này. Nhưng nghỉ việc cả 2 ngày mà không tìm được chỗ nào nhận bé, đành..."cố lên con ạ".

Do tôi đi làm sớm nên ông xã nhận nhiệm vụ đưa đón cháu. Sau một tuần tôi được nghỉ phép nên tranh phần đưa đón. Hôm đó cháu khóc không chịu vào lớp thế là chiều về cô giáo bảo: "Từ nay về sau chị đừng có đưa nó đi học nữa. Chị đưa nó đi nó nhớ mẹ khóc suốt ngày nghe mệt quá" . Tôi cũng chỉ cười chưa quan tâm đến câu nói đó. Hai hôm sau, ba đi công tác, thế là tôi đưa cháu đến trường. Vừa bước vào cửa cô giáo bảo: "Đã nói rồi, chị đừng đưa nó đi hôm nay nó khóc suốt nữa". Tôi đính chính là ba không có nhà, cô ta lại khó chịu "thì nhờ chị hàng xóm có con đang học cùng đưa đi. Từ nay về sau chị đừng có đưa nó đi học nữa". Nói xong cô lạnh lùng quay đi. Về nhà cứ ấm ức: Sao tự nhiên mình bị "tước quyền làm mẹ vậy". Nhưng cuối cùng lại phải nghe lời cô dạy: không đưa con đi học vì không còn cách nào khác hơn.

Thời tiết ngày càng nóng, mỗi ngày nhìn hai mông của con ửng đỏ và nổi đầy mụn nước vì mặc tã thật tội. Sau một tuần nhìn con khó chịu vì ngứa, chúng tôi đến gặp cô "xin bỏ tã" cho cháu . Cô miễn cưỡng đồng ý. Chiều hôm đó đón về vừa gặp mẹ cháu khóc ầm lên " mẹ, mẹ, ...tã...tã...cô la... sợ" (cháu mới biết nói). Tối đó cháu sốt và cả đêm cháu cứ giật mình khóc và lập lại câu nói đó. Sáng hôm sau, vừa thấy giỏ đi học cháu lại khóc thét lên "mẹ, mẹ, ...tã...tã..cô la..sợ" . Tôi cố giải thích là "mẹ chở đi khám bệnh" nhưng cháu vẫn khóc cho đến khi tôi quay vào nhà. Từ đó hai vợ chồng tôi tránh nhắc đến chữ "tã" vì mỗi lần nghe là bé lại khóc và lại: "mẹ, mặc tã, ... sợ.. cô giáo la..." ...

Đến nước này thì tôi không còn cam đảm cho con đến trường nữa. Tôi không còn phải lựa chọn giữa công việc và con vì tôi đã quyết định ở nhà chăm con cho cháu qua cơn hoảng loạn.

Tôi kể việc này ở đây để chia sẻ với các mẹ chuẩn bị đưa con đến trường. Tôi cũng mong rằng những ai đã chọn nghề dạy trẻ hãy yêu thương trẻ như con mình vì đứa trẻ nào dù con nhà nghèo hay nhà giàu đều cũng là khúc ruột của cha mẹ nó. Những đứa bé đau một thì đấng sinh thành của nó đau gấp vạn lần.

Fanta

__________________
Lũy tre làng vanan15.wordpress.com
đại tướng - founder
4671 posts

ko lẽ ko có sự lựa chọn khác à? ko lẽ chỉ có 1 nơi này nhận trẻ?

__________________
Nguyễn Thanh Khiêm
CEO at saigontechcom.vn
guest
491 posts

Mình thấy tình trạng này nhiều lắm, phải bồi dưỡng nịnh nọt cô giáo thì may ra con mình dược chăm sóc hơn 1 chút, mấy đứa bạn mình khi sinh con xong cũng đi làm được 2-3 tháng sau đó cũng quyết định nghỉ làm 1 thời gian để chăm sóc con.

__________________
đời ta mãi cứ lênh đênh.....
đại tướng - founder
4671 posts

Có lẽ cũng ko đến nỗi quá bi quan như Vỹ nói. Thật ra thì cũng có những chỗ rất tệ nhưng cũng có những chỗ chấp nhận đc.

Còn nếu người mẹ mà nghỉ thì có lẽ cũng phải tính kinh tế ngon lành chút...

__________________
Nguyễn Thanh Khiêm
CEO at saigontechcom.vn
Page 1
1–8

Locked Topic


You must be a member to post in this forum

Join Now!