Cho con đi nhà trẻ ở tuổi nào là đẹp nhất?
Chào ACE,
Hôm nay có ngồi tán gẫu với mấy chị ở cty. Mình định cho con đi nhà trẻ khi 2 tuổi, nhưng kinh nghiệm mấy chị này thì là nên đi khi 20 tháng.
Thứ nhất để bé làm quen trước (nhiều thứ), thứ hai để tránh triệu chứng quen ở nhà quá (mà ko thể ra xã hội...)
Ý các bạn đã có kinh nghiệm thế nào?
Đề tài này thiệt là thú vị đó Khiêm. Trẻ đi nhà trẻ là việc sớm hay muộn thôi.
Mỗi cha mẹ có quan niệm riêng, mỗi bé có đặc điểm riêng, mỗi gia đình có một hoàn cảnh riêng, khu vực sống cũng có những đặc trưng riêng ảnh hưởng đến quyết định của cha mẹ.
Mình không tập trung nói các kinh nghiệm của các chị nêu trên là sai hay đúng. Chỉ góp ý như sau thôi:
2 tuổi theo ý Khiêm là 24 tháng phải không?! Theo ý kiến riêng của tao, 20 với 24 cũng chẳng khác nhau bao xa. Bé không làm quen trước thì làm quen sau đó vài tháng cũng chẳng sao. Chậm hơn 4 tháng cũng không thể làm trầm trọng hơn "triệu chứng quen ở nhà".
Dạo này tao có đọc blog của một ông GS Việt kiều Úc cũng nổi tiếng lắm. Rút ra được kinh nghiệm là có nhiều thứ mình cứ "tưởng" nó như vậy, chỉ "tưởng" nó như thế thôi chứ không căn cứ vào một cơ sở khoa học nào cả.
(phần sau đây là tao tóm tắt lại từ bài của người khác - để khỏi mang tiếng đạo văn)
Ví dụ là trước đây ở phương Tây người ta khuyến khích cho trẻ con nằm sấp để ngủ vì tin rằng như vậy sẽ làm giảm xác suất đột tử. Đến những năm 1980 có người đặt vấn đề là có bằng chứng nào làm cơ sở cho lời khuyên đó không?! Rồi người ta làm tiến hành các nghiên cứu lâm sàng. Kết quả hoàn toàn trái ngược: trẻ ngủ sấp có nguy cơ chết bất ngờ cao hơn. Vậy là khởi động phong trào "back to sleep".
Nói vòng vo như thế là để nhấn mạnh chúng ta nên căn cứ vào những bằng chứng, cơ sở khoa học hơn là những kinh nghiệm truyền miệng mà chưa được kiểm chứng (nói vậy không phải ám chỉ các kinh nghiệm là sai, mà chỉ muốn nói là khi chưa kiểm chứng thì vẫn còn nằm trong nghi vấn).
Vấn đề tiếp theo là chúng ta tin vào "bằng chứng, cơ sở khoa học" của ai? Điều đáng buồn là các nghiên cứu y khoa ở VN còn khiêm tốn, chất lượng chưa cao, chưa toàn diện. Nên không thể đáp ứng nhu cầu xã hội. Còn nếu ta lấy cơ sở của nước ngoài thì lại nảy sinh những bất cập trong hoàn cảnh VN. Chẳng hạn người VN có gen, điều kiện sống khác với người Mỹ.
Cho nên thật khó để mà đưa ra một kết luận chung. Có thể áp dụng lời khuyên: gởi ở độ tuổi nào không quan trọng bằng gởi cho ai.
Hôm qua có đọc một số sự thực y khoa, để lên anh em cùng tham khảo cho vui.
1- Trong y khoa, rất nhiều khuyến cáo điều trị không dựa vào bằng chứng khoa học. Chỉ có khoảng 15% đến 20% các thuật điều trị trong y khoa là có bằng chứng khoa học; phần đa số còn lại 80-90% không có bằng chứng khoa học vững vàng. Một giáo sư y khoa danh tiếng từng nói rằng phần lớn những gì đang được sử dụng để điều trị bệnh nói chung chẳng khác gì thủ thuật của lang băm! Hơi đụng chạm, nhưng sự thật là thế.
2- Trong thực tế, có nhiều người Việt bị chẩn đoán là có bệnh dựa vào tiêu chuẩn của nước ngoài, và cho dùng thuốc đắt tiền, nhưng trong thực tế nếu dùng chuẩn của người Việt thì họ không phải là bệnh nhân. Tính hợp lí ngoại tại do đó rất quan trọng. Câu hỏi đặt ra là những gì người ta khuyến cáo cho bệnh nhân Âu Mĩ có thể áp dụng cho bệnh nhân Việt Nam? Muốn có câu trả lời thì phải làm nghiên cứu, nhưng chúng ta chưa có nghiên cứu.
3- Cựu khoa trưởng y khoa tại Đại học Yale rằng: phân nửa những gì bác sĩ biết là sai, nhưng khổ nỗi là chúng ta không biết phân nửa nào đúng. (Câu này ông thường nói trong buổi lễ nhập học cho sinh viên y khoa năm thứ nhất).
4- Mỗi năm, ở Mĩ có khoảng 100 ngàn người chết vì sai lầm y khoa. Thật ra, sai lầm y khoa là nguyên nhân hàng đầu gây tử vong ở Mĩ. Ở Úc, con số bệnh nhân chết vì sai lầm y khoa là khoảng 18 ngàn người. Ở Việt Nam, bao nhiêu bệnh nhân đã bỏ mạng vì sai lầm y khoa? Chưa ai biết vì chẳng ai quan tâm. Một trong những sai lầm là do thực hành không dựa vào hay thiếu bằng chứng khoa học.
Cái này mình bàn trên kinh nghiệm + điều kiện ở Việt Nam.
Gởi cho ai, tất nhiên là quan trọng rồi vì thời buổi này đâu cũng nguy hiểm. Nhưng kinh nghiệm là cố gắng gần nhà, vì chiều khoảng 4 giờ phải đón. Cái này mới chết vì ai mà rảnh đi đón lúc đó?
Nên 1 số giải pháp hiện tại (thực tế):
1. Gởi trẻ tiếp tới tối và trả thêm tiền ngoài giờ.
2. Nhờ người ở nhà đón. Nếu là người ở nhà mình thuê thêm thì đâm ra phải trả thêm khoản đó. Cái khó nữa, người ta đi đón mình có an tâm ko?
ko lẽ ko có sự lựa chọn khác à? ko lẽ chỉ có 1 nơi này nhận trẻ?
Mình thấy tình trạng này nhiều lắm, phải bồi dưỡng nịnh nọt cô giáo thì may ra con mình dược chăm sóc hơn 1 chút, mấy đứa bạn mình khi sinh con xong cũng đi làm được 2-3 tháng sau đó cũng quyết định nghỉ làm 1 thời gian để chăm sóc con.